Cho tới khi Bạch Ngọc Quỳ trong cơn ngái ngủ khẽ nhíu mày, hắn mới khép mắt lại, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Lần này không còn mộng mị gì nữa, hắn ngủ một mạch đến trời sáng.
Khi Thẩm Khinh Chu tỉnh giấc, hắn theo bản năng quay đầu nhìn sang bên gối.
Lại thấy Bạch Ngọc Quỳ vẫn rúc trong ngực hắn ngủ rất say, một chân gác lên người hắn, quắp chặt lấy hắn.




